Tệ hơn thế, mình sẽ bị quẳng lại giữa đại dương của những nhà văn đói khổ đang ở giữa những cuốn sách. Tôi tha thiết hy vọng bạn sẽ sử dụng 96 Mẹo nhỏ trên tinh thần đó. Sau đó lại vỗ vào vai anh ta.
Khi bạn bước vào phòng, hãy ngồi trên chiếc ghế được kính trọng ở bên phải của một nhân vật quan trọng. Bà Peasgood nói, Đừng bắt đầu câu của bạn với đại từ số nhiều ngôi thứ ba. Đây là một lá thư về kỳ nghỉ hoặc dịp Giáng sinh của gia đình điển hình.
Carole là một đồng nghiệp ở công ty tôi đã từng làm việc và Danielle là giám sát của tôi (người mà Carole ghét cay ghét đắng). Walter không bao giờ cao giọng hoặc thể hiện sự bực bội. Giả sử bạn lẻn vào văn phòng với nụ cười giống như một quả chuối to đang gang mồm bạn từ tai này đến tai kia và nói, CẢM ƠN ĐÃ DÀNH THỜI GIAN CHO CHÚNG TÔI, THƯA KHÁCH HÀNG ĐẦY TIỀM NĂNG! Cô ấy sẽ nghĩ gì nhỉ?
Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng trẻ con khóc, nhưng tiếng khóc đó phát ra từ đâu nhỉ? Tôi nhìn xung quanh, nhưng chẳng có đứa trẻ nào trong nhà hàng cả. Khi cuộc trò chuyện có xu hướng ít dần, nếu bạn không liên quan đến cuộc trò chuyện ấy, hãy mỉm cười mím môi lại. Chúng ta thường làm như vậy trước một cuộc họp về công việc, vậy tại sao lại không áp dụng với những cuộc họp mang tính xã hội.
Khi được sử dụng một cách hợp lý, nó có thể tạo cho cô ấy cảm giác mong ngóng chờ đợi sự chấp thuận của bạn. Người điều phối giới thiệu tôi với một người buôn phụ tùng xe ô tô thô lỗ. Ông ta chỉ không có phán đoán cảm xúc mà vị Giám đốc Điều hành trong Lời giới thiệu đã có.
Tôi đảm bảo bạn sẽ thành công trong bất kể việc gì mà bạn cố gắng trong cuộc sống. Bạn đã nghĩ đó là một ý kiến hay ư? Không được, hãy nói Tôi nghĩ đó là một ý kiến hay. Hãy thử bằng cách sử dụng máy thu âm trước.
Ông McLuhan chưa bao giờ biết đến thư điện tử, nhưng ông sẽ nói câu tương tự nếu ông biết. Bạn muốn mình là một con bạch tuộc để có thể ôm bốn người cùng một lúc. Vâng, từ chẳng hạn như có mặt ở khắp mọi nơi, được dùng quá nhiều, quá nhàm chán, quá sáo rỗng.
Will Lipton, cựu Giám đốc Điều hành của một công ty rất thành công ở Greenwich, Connecticut, đã nói với tôi rằng anh đã từng đứng trước một lựa chọn khó khăn khi tuyển một trong hai ứng viên có trình độ ngang nhau vào vị trí quan trọng nhất. Tôi gọi cho anh ấy khi tôi đang đi trên đường đi và rất thích lời chào của anh ta, Chào Leil! Thật tuyệt khi được nghe giọng của bạn. Brent và tôi bắt đầu nói chuyện và tôi rất hào hứng, tôi và anh ấy nói chuyện với nhau rất hợp.
Gọi điện thì có vẻ cá nhân hơn và thực sự mất ít thời gian hơn là viết e-mail. Nếu giọng của con họ được ghi âm trong máy, đó lại là câu chuyện khác. Một buổi tối, tôi và một nhóm hành khách được mời ngồi ở chiếc bàn của thuyền trưởng.
Sau vài cuộc phỏng vấn thất vọng, một người da mầu đầy ấn tượng tên là Catalia bước vào. Suốt cả tháng sau đó, Tony không hề thăm phòng của chúng tôi, và Darla tự hỏi tại sao. Gabriella, thật tuyệt khi được nói chuyện với bạn.