Nhanh như cắt, Nott đứng dậy và rút thanh kiếm sáng loáng ra thủ thế. Và ai là người biết rõ từng tấc đất trong khu rừng này? Thật dễ dàng: đó không ai khác hơn chính là Thần Gnome - Hoàng tử của lòng đất. Tuy nhiên cách dễ dàng nhất để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ rằng: "Điều đó là không đúng.
Tôi sống nhờ vào số tiền mọi người thưởng cho khi làm giúp họ những công việc lặt vặt. Đầy là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây. Mặt trời đã lên đỉnh đầu rọi thẳng xuống khu đất.
Nhanh như cắt, Nott đứng dậy và rút thanh kiếm sáng loáng ra thủ thế. Làm sao ta có thể tìm được một cái cây bốn lá nhỏ xíu trong khu rừng bí hiểm đó. Câu chuyện giản dị này có thể được áp dụng rất rộng rãi cho tất cả mọi người và có khả năng khích lệ một cách độc đáo.
Nếu cháu sẵn sàng sẻ chia, cháu sẽ nhận được nhiều hơn thế nữa. Nghe đi nghe lại một điều khiến anh ngày càng tin chắc là nó đúng. Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình.
- Ta không phải là một hòn đá biết nói. Tôi sẽ gặp lại anh ở thị trấn. Văng vẳng đâu đây là tiếng thần Ston cười giễu cợt.
Nott vội vàng nhảy lên ngựa và biến mất trong màn đêm đen tối của khu rừng, phi như bay về phía cung điện của nhà vua. Trong giấc mơ này, chàng thấy nó vươn lên mạnh mẽ từ mảnh đất ẩm ướt và tươi tốt của mình. Cuốn sách đã tạo nên một làn sóng tư duy mới trong việc tìm kiếm may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.
- Xin ngài đừng đi - Sid khẩn khoản - Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Dẫu sao thì nghe câu chuyện này ông cũng có mất mát gì đâu. Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần.
Vì giờ đây, chàng đã biết cách tạo ra sự may mắn, vì thế chàng không giữ lấy nó làm bí mật cho riêng mình. Như vậy, họ chỉ còn có năm ngày để tìm ra Cây Bốn Lá thần kỳ đó. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng.
Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi. Nott - hiệp sĩ áo đen, một trong hai người còn lại lên tiếng: Tôi sống nhờ vào số tiền mọi người thưởng cho khi làm giúp họ những công việc lặt vặt.
Cuối cùng chỉ còn lại hai hiệp sĩ mà thôi. Hàn Quốc, Đài Loan và đang lan tỏa nhanh chóng sang các quốc gia, châu lục khác những tháng đầu năm 2005. Nhưng cuối cùng khi tôi đã có thể thực hiện được ý tưởng này thì lại không còn đủ tiền nữa.