Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Mà lại nghĩ về con người. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự.
Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Cái nồi inox đen sì.
Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.
Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.
Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá.
Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt.