Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Và lại thấy quyển sách bị xé.
Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Nhưng như thế là em còn muốn. Tôi kém nhất khoản này.
Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.
Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Hạn chế ra ngoài nữa. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Bạn lại muốn lưu lại.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.
Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Họ kinh doanh khách sạn.