Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp.
Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Và ông vội ngoảnh đi.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.
Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Cháu mai sau là chúa sợ vợ.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.
Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn.
Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta.