Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Này, mày chuyển cái bàn này lên.
Và thích được dẫn đi hơn. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
Tất nhiên là mệt mỏi. Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.
Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.
Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Là thích cái gì thì làm cái đấy.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.
Bạn cần trả công và cả tự do. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.