Sẽtop1

Em phò thích khoe cái lỗ lồn múp rụp cho anh trai

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi mà nói chuyện có duyên ư? Nhưng hôm đó tôi có thốt ra nửa lời nào đâu? Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông. Trong công việc đó, đã có nhiều sự lạm dụng, nhiều sự đồi bại.

    Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn. ánh nắng mặt trời làm cho bạn phải cởi áo ra mau hơn là một trận cuồng phong; những lời ngọt ngào, êm đềm đi sâu vào lòng người ta hơn là cơn thịnh nộ, đập bàn quát tháo. Ông viết: "Một hôm hay tin có một đoàn hướng đạo sắp đi qua châu u họp đại hội các hướng đạo sinh toàn cầu, tôi muốn cho một hướng đạo sinh của tôi dự cuộc đó.

    Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết. Đã trên một năm, các nước ở châu u chém giết lẫn nhau ghê gớm chưa từng thấy trong lịch sử. Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó.

    Thiệt đáng tiếc, và tôi thay mặt cho hãng, xin lỗi ông. Đã lâu lắm, khi tôi còn là một đứa nhỏ chạy chân không qua những khu rừng để tới trường học làng tại miền Missouri; một hôm, tôi đọc một bài ngụ ngôn về mặt trời và gió. Tư tưởng đó tóm tắt trong một câu này, có lẽ là định luật quan trọng nhất trong thế giới: "Con muốn được người ta cư xử với con ra sao thì con cư xử với người ta như vậy".

    Chẳng những ruồi mà người cũng vậy. Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao. Dưới đây, tôi sẽ chép lại đoạn đầu bài diễn văn tuyệt khéo đó.

    Một người Nhật trong phái cổ chẳng hạn, tức giận lắm khi thấy một người đàn bà Nhật khiêu vũ với một người da trắng. ở độc thân tới hồi 35, rồi cưới một người đàn bà giàu, góa, hơn ông 15 tuổi, một bà góa tóc đã bạc vì 50 cái xuân xanh! Bà biết rõ rằng Disraeli cưới bà không phải vì tình, mà vì tiền. Rồi, mùng một tháng sau, ông Doe lại nhà tôi trả tiền nhà và cho hay, sau khi hỏi ý bà Doe, ông quyết định ở lại.

    Và người đó là ai? Chính là ông Ken R. Một hôm tôi gặp ở Nữu Ước 30 đứa nhỏ tàn tật, chống gậy hay nạng, lết bết leo lên những bực của một nhà ga lớn. Cha nó hết lời khen nó rồi kết: "Con đừng làm dơ cái giường đó chứ!" - "Không! Không khi nào!".

    Ông này kể lại: "Ông ấy chỉ trích những phương pháp tôi đã dùng. Nhưng có tới một triệu người ấn Độ, khinh bạn tới nỗi không chịu mó tới thức ăn mà bóng nhơ nhớp của bạn đã phớt qua; vì sợ lây cái nhơ nhớp qua họ. Một lần Lincoln khiển trách một sĩ quan nhỏ tuổi đã tranh biện với bạn.

    Roosevelt biết rằng một trong những cách chắc chắn dễ dàng và công hiệu nhất để làm cho một người vui lòng và nhớ tên họ người ấy và tỏ cho họ thấy rằng họ quan trọng. Những người bán máy lạnh hiệu Electrolux, muốn cho người mua thấy rõ và tin rằng máy đó chạy không có một tiếng động, đánh cây quẹt cho người mua nghe thấy tiếng xòe lửa trong khi máy lạnh đang chạy. Họ khuyến khích anh, khuyên anh và thú rằng đã có nhiều thiện cảm với anh.

    Sau cùng, ông hỏi qua loa về lý lịch ông Cubellis, rồi mời ông phó hội trưởng lại nói: "Tôi tưởng ông này giúp việc cho chúng ta được". Như vậy là bạn khôn, có đại độ và có lẽ xuất chúng nữa. Rồi ông đi trong mười chín ngày, khắp hai chục xứ, trên ba chục ngàn cây số.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap