Nên thử phương pháp ngược lại. Tại sao? Tại kinh nghiệm cho ông hay rằng chỉ có cách đó mới nhớ kỹ hết điều lệ được thôi. Đọc những lời chỉ trích của anh em, tôi buồn lắm, nhưng nó có ích cho tôi.
Vì ta khư khư giữ nó thì nó chẳng có giá trị gì, nhưng nếu ta dùng nó một cách hào phóng thì giá trị nó vô cùng. Chưa dứt lời thì Von Bulow đã tự biết mình lỡ lời. Một bác sĩ khác, ông G.
Rồi ông ấy khen công việc của tôi, chỉ muốn sửa đổi lại chút xíu thôi, và cái lỗi nhỏ cũng chẳng làm tốn công tốn của gì, xét kỹ nó chỉ là một chi tiết. Về nghề ảo thuật, thiếu gì người biết nhiều hơn ông, nhưng ông có hai đức tính mà người khác không có: Kiếm cách thi ân với người đó sao? Không được.
Cửa hàng chúng tôi mới nhận được lô thứ nhất. Abraham Lincoln nói: "Ai cũng muốn được người ta khen mình". Ông nói, ngày nào ông cũng đọc nó, vì tin tức đầy đủ, rõ ràng, vì báo không lợi dụng những bản tính đê tiện của quần chúng, và vì những bài xã thuyết rất giá trị.
Thứ nhì: ông thành thật chú ý tới khán giả. Chính đảng Cộng hòa cũng phản kháng, đòi Ngài từ chức. Nhưng Lee, rất cao thượng, không chịu đổ lỗi cho kẻ khác.
Các ông giám đốc công ty liền thăng ông lên chức: "Kỹ sư cố vấn của Công ty Điện khí"; chỉ có cái chức là mới, còn công việc vẫn là công việc cũ. Hồi ông Wilson làm Tổng thống Mỹ quốc, đại tá House đã có rất nhiều ảnh hưởng trong các quyết định của Tổng thống cả trong phạm vi quốc gia lẫn quốc tế. Dorothy Dix còn nói: "Sự thực hiển nhiên nhất, nhưng ngược đời nhất, chính là chỉ có người trong nhà, thân cận nhất mới nói với ta những lời nhỏ mọn, tục tằn, độc ác nhất".
Những lời nhận xét đó phải viết lên giấy và không ký tên, như vậy tự do tỏ được hết những ý nghĩ thầm kín nhất của mình được. Khi khách hàng tới, người bán xe hỏi: "Ông giúp tôi được một việc không? Tôi biết ông sành về việc mua bán xe hơi lắm. Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết".
Tôi: - "Bà không biết tôi đâu. Tôi tự thấy xấu hổ". Nhưng ông Mahomey không nói ra như vậy, sợ mất lòng, mà lại thăm ông S.
Viên đại lý trả lời bằng một giọng chán nản: Thi nhân Rossetti tự cho là một nhân vật quan trọng. Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai.
Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được". Chúng ta đã cho ông hay trước rằng công việc ông làm chỉ tạm thời thôi. Hơn nữa, trước công chúng, ông còn tuyên bố cho mọi người biết chính Tổng thống đã có sáng kiến mới mẻ ấy.