Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Tôi muốn thử những cách khác. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.
Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Con nghe lời bác nào. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
Thôi, năm nghìn đi ạ. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Chắc hôm nay có việc gì.
Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.
Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.