Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.
Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Chúng tôi đi thay quần áo. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.
- Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Lần sau rút kinh nghiệm nhé.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Sau đây là một số dữ kiện. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.
Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm. Biết chỉ để biết mà thôi. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài.
Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.
Sai là vô trách nhiệm. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái.