Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Nhưng em thèm được khỏe lại. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.
Con nghe lời bác nào. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Chúng tôi mò mãi không thấy. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.
Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.