Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Trong công viên thì toàn ma cô.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm.
Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân.
Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.
Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Ôi! Những tiếng còi xe.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không.
Thế có phải đỡ cho cả hai không. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Thôi nhé, cất ngay đi. Mất chứ không phải biến mất.
Rao giảng cũng là chơi. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.