Tuy nhiên, bạn vẫn có thể bước vào phòng làm việc với vẻ mặt căng thẳng, đăm chiêu nếu tâm trạng của bạn thực sự như vậy. Khi sống mà không có mục đích cụ thể hay sống vị kỷ, 70 trong số 100 người cảm thấy cuộc sống của mình bấp bênh và vô nghĩa, còn khi có một mục tiêu cụ thể, dám hành động và biết chia sẻ thì gần 70/100 người lại cảm thấy hài lòng và cảm nhận được niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống. Không trốn chạy, hãy dành thời gian suy nghĩ về những chuyện buồn ấy một lần thật trọn vẹn, rổi sau đó trở về với thực tại và hãy hướng mình đến những suy nghĩ tốt đẹp.
Vấp ngã - đó là nỗi đau khổ triền miên hay là điều may mắn cần phải có - điều đó còn tuỳ thuộc vào thái độ của chúng ta và những gì chúng ta sẽ làm tiếp theo. Nói cách khác, những gương mặt buồn bã tạo thêm nhiều gương mặt buồn, còn những gương mặt tươi cười tạo nên những nụ cười và toả hơi ấm của hạnh phúc. Và cuộc sống không là một khuôn mẫu định sẵn mà là một không gian đa chiều, phong phú.
Bạn sẽ có những buổi nói chuyện thú vị và đấy chính là cơ hội làm quen với những người bạn tuyệt vời. Cách đây vài năm, một nhóm triết gia và các nhà sử học đã nhóm họp lại để nghiên cứu mối quan hệ trong cuộc sống gia đình hai thế kỷ trước, và so sánh với hiện tượng ngày càng thiếu vắng những nét truyền thống trong gia đình ngày nay. Đừng bao giờ mong đợi mọi việc sẽ thoải mái ngay khi vừa chuyển chỗ ở hay bắt đầu một hoàn cảnh mới, một công việc mới.
Dĩ nhiên, người đàn ông này đã không trở thành thống đốc hay thượng nghị sĩ hay bất cứ chức vụ nào khác mà ông tranh cử. Những người biết chia sẻ lại cảm thấy được động viên hơn, ngay cả khi các biến cố không sảy ra như họ mong muốn. Làm sao bạn có thể hoàn thành một mục tiêu trừu tượng vì sẽ không bao giờ bạn biết chắc là mình đã đạt được hay chưa.
Cuộc sống chúng ta cũng vậy, mỗi khi nhận ra sai lầm, thay vì cứ mãi dằn vặt, khổ đau, bạn hãy bản lĩnh vượt qua sai lầm để bước tiếp một cách vững vàng hơn. Hãy hiểu khi bạn giúp đỡ mọi người là bạn đang giúp đỡ chính mình. Các nhà tâm lsy tại Đại học Houston đã thực hiện những cuộc nghiên cứu tại sao con người lại ít khi bày tỏ sự quan tâm lẫn nhau.
Hạnh phúc là biết giữ gìn, tìm được sức mạnh tinh thần từ những kỷ niệm, ký ức yêu thương ngay cả khi nó không còn hiện diện trong hiện tại. Việc hoàn thành bất cứ mục tiêu nào đặt ra cho chính mình đều làm tăng sự tự tin và cảm giác hài lòng cũng như giúp chúng ta vững vàng hơn trong tương lai. Hãy tìm việc gì đó để làm, vì cảm giác luôn bận bịu với công việc dễ chịu hơn nhiều và giúp mang mình trở về với thực tại so với cảm giác chẳng có gì để làm và luôn lo nghĩ viển vông.
Đôi khi có những rắc rối tưởng chừng như không thể giải quyết được. Những ai không quên quá khứ, biết rút ra bài học từ quá khứ để áp dụng cho hiện tại luôn có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hạnh phúc ở đâu? Đôi khi có những người đến tận cuối cuộc đời vẫn thốt lên câu hỏi đó trong sự lẫn lộn, muộn màng và tiếc nuối.
Cụ luôn vui vẻ, và tử tế với mọi người xung quanh. Một chiều thứ bảy, hai người đàn ông - là hàng xóm của nhau trong những căn nhà cũ kỹ có cùng kích thước - đều đang ở sân sau nhà mình. Điều trớ trêu của tình huống này nằm ở chỗ - ngày nay nhiều người trong chúng ta đề cập đến sự khao khát được gần gũi với gia đình mình hơn, trong khi cách đây không lâu người ta lại phải ở với gia đình nhiều đến nỗi họ phát ốm, phát chán vì nhau.
Khi nhìn bọn trẻ vui đùa trong sân, bạn chợt nghĩ: "Chúng hồn nhiên quá!" Tại sao chúng có thể vô tư và vui vẻ đến thế? Chẳng bao giờ trẻ con bận tâm chuyện có nên chơi với lũ bạn hay không, chúng chơi với nhau đơn giản chỉ vì chúng thích thế. Nhưng họ không bao giờ có thể đạt tới sự hoàn hảo. Chỉ là một quả bóng trắng đứng yên.
Hãy cố gắng hoàn tất những gì bạn đã bắt đầu. Những người ít cảm thấy hài lòng với cuộc sống thường chẳng hướng đến điều gì, hay đôi khi họ tự đặt cho mình các mục tiêu không thể với tới, để rồi tự mình chuốc lấy thất bại. Có hai điều mà chúng ta không để ý là - chúng ta chỉ có thể trực tiếp kiểm soát tình huống phần nào thôi, và không nên mất thời gian tự trách mình.