Tôi không hề để ý tới những sự gian lận đó mãi cho tới hôm có một người laị thăm tôi tự xưng là Thanh tra của chính phủ và đòi tôi một số tiền trà nước. Nghe bạn hỏi có đau khổ gì không, thì bà đáp: "Không, không có gì cả". (Bạn cho tôi nói quá ư? Xin bạn cứ hỏi vị y sĩ thường chữa cho bạn thì biết).
Chỉ có nâng cao tư tưởng mới có thể thành công và tiến được thôi". Khi nào giá đường trên thị trường hạ thì ngược lại chất đường trong máu và nước tiểu y cứ tăng lên. Phương pháp của họ không tin được.
Vậy sao không rán thích nó đi". Nhưng đến năm 71 tuổi thì bà nghèo khổ - không còn đồng nào hết. Tôi vẫn ngủ kỹ như thường.
Lẽ cố nhiên, nếu bạn là một thư ký đánh máy, bạn không thể ngủ ở nơi làm việc như Edison, nếu bạn là thư ký cối kế, bạn không thể vừa nằm vừa trình bày cùng ông chủ một vấn đề tài chính. 000 Mỹ kim, và kiếm ngoài được hàng triệu Mỹ kim nữa. Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?).
Ông rằng: "Nếu bạn thấy vô cùng hăng hái trong khi làm việc, thì gần như không có việc gì mà bạn không thành công". Trong trường hợp của tôi, công việc đóng tàu đã thắng nỗi buồn của tôi. Rồi anh đi du lịch với tinh thần của ông già Omar trong bốn câu thơ này:
Nhưng nét mặt và giọng rên rỉ kia thiệt như muốn nói "Trời ơi! Nếu ông thấu được nỗi đau đớn của tôi!". Tờ Times có đăng một bài nói về một sĩ quan bị trọng thương ở Guadalcannal. Nhưng nay, tội nằm dài trên ghế mà chủ toạ các cuộc hội họp này .
Có 20 ngàn cách kiếm ăn, các bạn thanh niên biết vậy không?, Không ư! Kìa, bạn coi một trường nọ, hai phần ba nam học sinh chỉ biết lựa có 5 nghề trong số 20. Bây giờ tôi mạnh khỏe lắm". Nỗi tỉnh lớn đều có một chi nhánh và đã không tiếc tiền quảng cáo.
Xin lấy trường hợp Đo đốc Peary, nhà thám hiểm đã làm cho thế giới kinh dị vì ông đã ngồi trong một chiếc xe do chó kéo mà tới được Bắc cực ngày 6 tháng tư năm 1909. Khi các trò ưu tư về những chuyện đã qua, hối tiếc khi đã muộn, ấy là các trò đem đống mạt cưa ra mà cưa, xẻ vậy". Hết thảy chúng ta đều mơ mộng những vườn hồng diễm ảo ở chân trời thăm thẳm mà không chịu thưởng thức những bông hoa nở kề ngay bên cửa sổ.
Ông gia nhập một gánh hát tài tử do linh mục làng ông điều khiển. Kết quả: bù đầu óc vì tiểu tiết, vì lộn xộn, rồi sinh ra hấp tấp, lo phiền, bực bội. Bàn giấy của ông cũng vậy, ông mở hộc tủ ra để bác sĩ thấy không có công việc nào bỏ dở và nói: "Trước đây sáu tuần, tôi có ba bàn giấy đặt tại hai phòng.
Gặp kẻ biển lận thì đừng ngại trả tiền công họ, để họ chỉ bảo, Nửa giờ công có là bao! Nhưng bạn có mảy may quan tâm về sự ông bà có lỗi không? Không. Tôi muốn kết luận như vầy: bà Nellie Speer ở Nữu Ước và bà Ova Snyder ở Maywood đáng lẽ lo lắng và thiết hụt thì làm việc để kiếm thêm.