Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. Còn sau đó thì anh chỉ muốn bật ti vi lên xem trong giây lát rồi đi ngủ.
- Thôi khỏi, tớ mới uống xong. - Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones.
Jack, sếp của anh, gọi James lên văn phòng gặp ông. Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? Chắc chắn họ sẽ được lợi rất nhiều nếu am hiểu về nghệ thuật quản lý này.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. - Không đơn giản đâu.
James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào.
Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất. Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Thật ra, chẳng phải họ phụ thuộc vào nhau đến mức có cùng mọi chọn lựa.
Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau! Tớ nghĩ, sai lầm mà cậu đang mắc phải cũng tương tự như chuyện của tớ, đúng không? James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực".
- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.
Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. - Không đơn giản đâu. Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua.