Nhưng có không ít bạn trai nói nhiều đến đỗi không mấy bạn gái sánh bằng. Thưa bạn đọc, chắc bạn không kể gì văn đẹp hay không mà chắc chắn là bạn ngán cái éo le của chữ tình. Phải chơi với bạn theo tiên ngữ của nhà bác học Trương Vĩnh Ký: Tin tin, Phòng phòng.
Không hiểu tại sao người ta mua bán tâm hồn dễ dàng như tôm cá vậy. Họ đọc xong rồi xé hay đốt ư! Không. trong cặp mắt sáng ngời hân hoan của bạn, tôi thấy hình ảnh của Thượng Đế, nguồn hoan lạc của vạn loài.
Sự hợp tác sinh lý nầy cũng giống về bản chất ở con người. Có thể một bạn gái trong dịp có tội dễ tránh sự sa ngã hơn bạn trai? Tại sao? Tại bản chất ái tình bạn trai là trang trãi ra và mang màu sắc nhục dục. Cầu xin những nhà giáo dục hãy quan tâm đến sự xây dựng xã hội ngày mai bằng cách hiện tại lo đ ào luyện những tâm hồn trong sạch.
Tôi muốn nói họ có hồn, có xác, được những ân sủng do cứu rỗi, do thiên phòng v.v... Thượng đế dành lại cho mình quyền sáng tạo một mình những linh hồn. Họ chỉ biết hăng say hướng về chân trời ngày mai, mà ở đó họ tin tưởng có những gì hay đẹp cần xâm chiếm.
Vẫn biết có những Mozart, Pascal ấu trĩ và bao nhiêu thần đồng khác nhưng cứ chung phải nhận từ 8 đến 15 tuổi bạn trai hiểu biết cách hời hợt lắm. Vì có những thứ tâm giao nói trên, nên tình tâm giao nhiều khi bị nghi ngờ. Mẹ nào dám cộc cằn, thô lỗ vì mẹ sợ con mẹ ra đời hung hăng, ác độc.
Tuổi thanh xuân là tuổi chưa và không chịu thấy bộ mặt thực của đời sống. Họ đi có vẽ cà rềnh cà ràng vì sợ cọ thân quá, quần áo mất ly. Đó là gốc rễ bụng ghen của bạn trai.
phát triển chớp nhoáng từ 13 đến 18 tuổi. Trước khi dứt mục nầy tôi xin kể cho bạn trong những hậu quả đáng khiếp của kẻ giỡn ái tình. Trong mấy chương sau tôi sẽ bàn rộng về vấn đề này.
Tôi ít thấy bạn trai thiếu niên ban ngày mà ngồi yên. Vài câu hỏi trúng tâm lý, đập ngay chỗ yếu của họ, họ sẽ tiết lộ hết những thầm kín của đời mình. Thiếu chi bà vợ không biết óc tự trọng của chồng, sướng miệng nói xấu, mắng chưởi làm mất mặt chồng và lãnh những trận đòn trị tội không còn hương vị uyên ương gì nữa.
Họ hình như tưởng rằng sức khỏe, tài ba, đứctính họ đang có là của họ. Có khi chúng ngủ mấy tiếng đồng hồ liên tiếp, gần chiều mẹ sợ mặt trời đ è kêu không dậy. Tự nhiên họ có xu hướng xử thế bằng với tất cả tính đơn giản của họ.
Các sách báo, phim tuồng, có liên hệ đến tôn giáo đối với họ là bả mía. Nhưng phiền một nỗi là cứ lăn mình vào cõi chết. Aùi tình cũng hay chịu lối quyết định nầy của họ.