Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.
Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.
Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.
Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Bố bảo: Đáng xem thật. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm.
Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Nháy: Chiều đi đá bóng. Ê này tôi, cười ít thôi chứ.
Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.
Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.