Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ. Sid phóng ngựa về đến lâu đài vào sáng ngày hôm sau. Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại.
Vừa tìm kiếm để tìm ra những điều kiện của may mắn, vừa biết chia sẽ, giúp đỡ người khác sẽ khiến cho may mắn đến với bạn nhanh hơn. - Giờ thì ngươi đã biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không mọc ở đây. Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình.
Hễ có dịp là tôi lại hỏi bất cứ người nào đang dùng giỏ xách da về những điểm mà họ thích cũng như không thích khi dùng nó. Cuối cùng thì mọi việc đã ăn khớp vào nhau. Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối.
Ở độ tuổi sáu mươi, sau bao thất bại đắng cây và tuyệt vọng, ông vẩn nở được một nụ cười hồn nhiên. Điều này khiến anh cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi này còn tồi tệ hơn cả lần anh vừa nói chuyện xong với thần Gnome. Mặt trời đã lên đỉnh đầu rọi thẳng xuống khu đất.
Tôi đã dùng hết số tiền mình dành dụm được và chạy vạy đi vay khắp nơi mới mua được nó. Mụ phù thủy Morgana phát ra một tiếng cười khoái trá và hiểm độc rồi thu người cùng con cú vượt đêm tối bay về phương bắc, nơi mụ biết Sid đang nằm nghỉ. Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào.
Nott bắt đầu ý thức được sai lầm to lớm của mình. Khu rừng Mê Hoặc rộng bằng cả vương quốc này, đi vào trong đó sâu cả ngàn dặm, gồm bạt ngàn rừng rậm, thú dữ. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng.
- Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Để ta giải thích cho mọi người rõ thêm. Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh. Cảnh hồ trông tuyệt đẹp.
Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính những bất hạnh, không may mắn của mình. Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở các khách sạn sang trọng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào.
Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ.
Nhưng chỉ có một số ít người quyết Cũng giống như những đêm trước, trong giấc ngủ chập chờn trên nền đất gồ ghề, Sid lại mơ về cây bốn lá. Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước.