Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.
Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.
Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.
Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.