Mình không bao giờ thả. Tôi kém nhất khoản này. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây.
Giữa đời sống và nghệ thuật. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.
Không gì tự nhiên sinh ra. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.
Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Đời sống họ không cần những sự kinh động. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Tôi cười khùng khục trong họng.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.
Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.