À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.
Nhưng lại muốn súc tích. Nhưng lí trí không cho phép. Không phải học con phải về đây ngay chứ.
Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.
Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Cũng không được đọc truyện nữa. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.
Nó cũng như tình yêu thương. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.
Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Bố bảo: Đáng xem thật.