Chuyện tôi vừa kể xảy ra đã lâu rồi. Một vũ trụ mới, đẹp và thú vị biết bao nhiêu hiện ra trước mắt bà. Có thể họ nghĩ rằng tiền thường trong ngày lễ Giáng sinh không thiệt phải là tièn thưởng mà chính là một thứ tiền công.
Chúng ta biết được thế nhờ một bức thư từ giã cõi đời mà tám tháng sau một nhóm thám hiểm cứu nạn tìm thấy bên 11 cái xác cứng ngắt. Bởi vậy số vốn ngày càng hụt dần và tôi đã nợ nhiều. Ông mất óc phán đoán tới nỗi đòi bắt giam Balestier, để xảy ra vụ kiện sôi nổi.
Lễ Giáng sinh càng tới gần, tôi càng thấy buồn tẻ. Vậy chúng ta hãy chịu sống trong hiện tại vì ta chỉ có thể sống được trong hiện tại thôi. Ông chép trong nhật ký rằng ông lo lắng ghê gớm khi Tổng thống mua trong một ngày 4.
Tôi lo cả về những ý nghĩ của người khác về tôi nữa. Thử hỏi ông có bí quyết gì? Mỗi sáng ông nằm trên giường mà làm việc cho đến 11 giờ, hoặc đọc các bản tường trình, huấn lệnh, hoặc hội nghị về những vấn đề tối quan trọng. Cách đó trái hẳn với quy tắc hướng dẫn, vì phải xét đủ những điều kiện vật chất, xã hội, kinh tế ở chung quanh ta mới được.
Duy Franklin không đợi tới tối thứ bảy mới xét mình. Cái máy tôi tạo ra chạy cũng được, nhưng không hoàn mỹ đúng với lời tôi cam kết. Lời vu cáo ấy, cố nhiên hoàn toàn bịa đặt.
Làm như trâu vậy, mà mỗi giờ không được tới một đồng nữa, cũng không được tới cắc rưỡi nữa, cũng không được tới một cắc nữa. Mấy năm trước có lần tôi lại nghĩ một đêm tại nhà hai vợ chồng bà. Chúng ta phí đời chúng ta quá.
Cầu Trời cho có nhiều khách ăn như ông". Nếu muốn xin được gặp mặt thì nên viết như vầy: Vì tôi lớn con và cặp má phính Nên tôi có vẻ mập.
Nhờ vậy, tinh thần lẫn cơ thể của ta được trong sạch, mạnh mẽ hơn. Anh bị ung thư trong ruột. Tại sao vậy? Vì bà ấy đã bảo hiểm về tật bệnh.
Ông xem như thế thì vợ chồng tôi đã phải ly dị nhau, điều đó cũng không còn gì đáng lạ. Sau khi đạp xe máy vòng quanh nước Anh, ông tới Ba lê thì vừa hết tiền. Tại sao làm việc thiện mỗi ngày lại có ảnh hưởng tốt tới tâm hồn ta? Vì khi nghĩ cách làm vui người khác, ta không nghĩ tới ta nữa; mà chính cái tật chỉ nghĩ tới mình đã làm cho ta ưu tư, sợ sệt và lo lắng.
Phần quyết định về bạn, lẽ cố nhiên. Không, câu kinh đó chỉ cầu xin được cơm ăn cho đủ từng ngày mà thôi. Trên 30 năm đầu tắt mặt tối, người chỉ chuốc thêm nợ và nhục nhã.