Còn những quảng cáo y dược có ích lợi chung, không thể nào từ chối hết được, tôi sẽ kiểm duyệt gắt gao cho nó thành ra hoàn toàn vô hại. Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được". Bạn chỉ cần áp dụng những phương pháp thu phục cảm tình của một con vật mà cả hoàn cầu không ai không thương mến.
Tôi đã có ý định đó hồi tôi bắt đầu chủ nhiệm tờ báo Boston Herald và bức thư của Ông làm cho tôi quả quyết thi hành. Có? Ông bà thiệt gặp may tôi muốn được như ông bà lắm. Tại sao? Vì một số đông khách hàng khác cũng giao hàng cho chúng tôi vào lúc đó.
Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm. Đừng bảo phải là một quốc vương trên ngai vàng hay là một đại sứ của Mỹ ở Pháp mới cần thi hành triết lý đó. Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó.
Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay. Khi ra về, bà khách quý nhất của tôi hỏi: "Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được.
Một vài nhà xuất bản muốn rằng những bức quảng cáo họ đặt phải làm liền. Bà ta mời chúng tôi đi coi chuồng gà. Cũng nhờ phương pháp đó mà một hãng sản xuất máy chiếu quang tuyến X.
Nếu tôi lầm, tôi sẽ đổi ý kiến tôi. Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy. Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa.
ÔNg Theodore Roosevelt kể lại rằng hồi ông còn làm Tổng thống, mỗi lần gặp điều khó xử, thường ngả lưng vào ghế nhìn lên tấm hình của Lincoln treo trên tường và tự hỏi: " Lincoln ở địa vụ mình, sẽ xử trí ra sao? Giải quyết ra sao?". Nhà chế tạo ngắm nghía hồi lâu không nói nửa lời rồi tuyên bố: "Để tôi suy nghĩ ít bữa". Gió nói: "Tôi sẽ làm cho anh thấy rằng tôi mạnh hơn anh.
Ely Culbertson là vua bài bridge. Chân lý đó đúng khi bạn viết tiểu thuyết cho độc giả coi. "Nhưng ông phải có vài người giám thị chứ? Không thể tin hết thảy các khách ăn được".
nhưng các bà về phương diện đó thì khác hẳn và các đức lang quân, xin nhớ kỹ điều đó cho. Xin bạn nhớ lời này của Emerson: "Mỗi người đều có chỗ hơn tôi; cho nên ở gần họ, tôi học họ được". Đã từng có người bắt tay vào việc làm với một lòng hoan hỉ vô biên và vì vậy mà thành công.
Rồi tôi gạch một gạch dọc chia tờ giấy ra làm hai, một bên đề "Lợi" một bên đề "Hại". Riêng tôi, tôi tin rằng bà ấy nói quá đáng. Một bác sĩ khác, ông G.