Sẽtop1

Ngủ chung với hai chị họ vú to ngực khủng cực dâm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Đừng lỡ nhiều là được. Những thứ đáng ghét nhất.

    Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.

    Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn.

    Thi thoảng chúng bay rợp trời. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ.

    Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.

    Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được.

    Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.

    Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.

    Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Cũng thành thói quen rồi.

    Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap