Tôi là Dale Carnegie. Vì chính tôi cũng có khi thấy khó thi hành những điều tôi đã chỉ cho các bạn. Sự tôn trọng, sùng bái của chồng, làm cho vợ sung sướng.
Trong cuốn "Ký ức cuộc đời sống chung với Maeterlinck", bà Georgette Leblanc kể chuyện một sự thay đổi dị thường trong đời một cô bé nước Bỉ. Nhưng đối với những "quái vật" như trong số những người mắc nợ tôi, thì tôi còn ngờ kết quả lắm"! Một người học trò khác của tôi, lại vẽ vườn cho một ông trưởng tòa có danh, thấy bầy chó của ông này đẹp, khen: "Thưa ông, bầy chó của ông ngộ lắm, chắc ông được nhiều giải thưởng trong những cuộc thi chó đẹp".
Ông dùng đủ cách chỉ trích, dọa dẫm, trào phúng, hàng tháng, hàng năm như vậy: Hy vọng ông Lincoln sẽ phải đổi chính sách. Tự nhiên, tôi trọng những tài ba đức tính đó. Những câu trả lời "có" một khi đã phát ra rồi thì cứ theo đà đó mà tiến cũng như những viên bi da khi đã chạy theo một hướng nào rồi, phải gặp một trở lực mạnh lắm mới chịu lăn trở về hoặc đổi hướng.
Sâu ăn hết bông hồng của tôi. Nhưng Tổng thống Wilson nhất quyết gắng sức làm cho kỳ được. Cho nên nếu có siêu nhân nào tìm cách tận tâm giúp người mà không vụ lợi, thì trong công việc của ông chắc là ít ai cạnh tranh lắm.
Nhưng chúng ta lại rất thường xử như vậy với những người gần ta nhất, thương yêu ta nhất. Chẳng hạn tối nào va phải ca, thì trưa hôm đó va kêu điện thoại, nói với ông Hurock: "Không êm rồi, ông Sol ơi. Trước hết đừng nói đến những vấn đề riêng của mình, tốn công vô ích.
Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao. nhưng ông nói cách mơ hồ làm sao! Không rõ ràng, không giảng giải chi hết). Cậu thôi học từ hồi mười ba tuổi, phải làm công cho một công ty nọ.
Có một người gửi cho ông mười bốn bức thư mà nhiều bức chửi ông hẳn hoi; một người khác lại dọa trả lại phố, nếu ông không có cách nào cấm người mướn từng trên ngay ban đêm! Ông ấy nói: Gặp được người như tôi vui làm sao! Rồi không cầu xin ông, ông cũng tự hạ tiền mướn xuống một chút. Cái đó mới thật nguy hại. Sau khi chào hỏi cô tôi, ông hết sức chú ý tới tôi.
Trong tuần lễ bày hai con chuột đó ra, số hàng bán được tăng lên năm lần. Nguyên do là người ta đã đánh thuế vào một số tiền 9. Tôi đã có ý định đó hồi tôi bắt đầu chủ nhiệm tờ báo Boston Herald và bức thư của Ông làm cho tôi quả quyết thi hành.
Sự giao thiệp đó nung đúc cho cậu một đức tự tin quý báu, một hoài bão và một hy vọng cao xa, xoay chuyển hẳn cả cuộc đời cậu. Trong hai chục năm, ông điều khiển những đào kép nổi tiếng. Rồi có lẽ bạn muốn hấp tấp coi tiếp ngay chương sau.
Thứ nhất: các bạn sẽ say mê học được một môn học có giá trị vô song về phương diện giáo hóa. con ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Như vậy mới có danh và có quyền được.