Nay xét về tâm lý thì vì đâu mà phương pháp của ông H. Hai ba đêm đầu tôi không hề chợp mắt được một chút. Vì mải giúp những người khác khổ sở hơn mình nhiều, nên tôi quên hẳn tôi đi.
Đoạn, ông lại hỏi: "Ai đã thấy xẻ mạt cưa?". Những cây trong rừng phương Bắc khôn hơn. 835 đứa trẻ chết, còn những lần khác chỏ có 200 hoặc 300 đứa.
Nếu bạn cho phép, tôi sẽ giãi bày và nhờ bạn chỉ tôi cách xử sự cho phải lẽ. Trong khi đợi chuyến xe về, tôi đi ngược một con đường có nhiều nhà cửa sang trọng. Sau 8 năm do dự, ông mới quyết định tạo lại cuộc đời.
Nguyên tôi làm thủ quỹ một công ty bán trái cây ở Nữu Ước. Những lo lắng của tôi cứ dịu lần đi và bỗng ngạc nhiên thấy bây giờ tôi dã suy nghĩ được, đã đủ sáng suốt để bước tới giai đoạn thứ ba là cải thiện sự tai hại nhất. Tôi sợ hoảng khi nghe một đứa bạn lớn, tên Sam White, doạ sẽ cắt lấy tai.
Càng trông họ, tôi lại càng nhớ những năm sung sướng đã qua. Như thế, té ra cô Vallie Golden đã vô tình theo triết lý "giả hoá thiệt". La Rochefoucould nói: "Kẻ thù của ta xét ta đúng hơn tự ta xét ta".
Người thứ nhất là ông A. "Nếu những kẻ ích kỷ tìm cách lừa dối bạn, thấy bạn tử tế lại làm quá, thấy bạn tin lại lừa đảo, thì bạn đừng giao du với chúng nữa, coi chúng như không có, nhưng chớ nên tìm cách trả đũa lại. Những kẻ ngu ngốc tất phải làm khác hẳn, vì nếu không được định mệnh ban cho một thỏi vàng mà chỉ ban cho một trái chanh, họ sẽ ngồi phịch xuống mà ta thán.
Từ đó đến nay không bao giờ tôi lo lắng hoặc mất ngủ nữa". Tôi đánh máy lại câu ấy rồi dán lên tấm kính che mưa trong xe tôi, để trong khi cầm lái, lúc nào tôi cũng phải ngó tới. Ông viết: "Con người chúng ta bây giờ so với con người mà chúng ta có thể thành được, khác nhau xa, cũng như người mơ ngủ so với người thức tỉnh vậy.
Vì thế tôi ngại không muốn gặp mặt anh em, nhưng lạ lùng thay, họ chẳng những không phiền hà gì tôi hết, lại còn như mắc một thứ bệnh lạc quan bất trị nữa, vẫn tiếp tục xuất vốn cho tôi. "Hồi ấy tôi cho những nỗi ưu tư đó vĩ đại vô cùng! Nhưng bây giờ, trong lúc thuỷ lôi của quân giặc vô tình muốn mời tôi xuống chơi thuỷ phủ, tôi thấy nó vô nghĩa làm sao! Tôi tự hứa "Chuyến này mà thoát chết, còn được trông thấy mặt vợ con thì quyết không bao giờ thèm lo một điều gì nữa. chỉ là những thói xấu, không kém không hơn".
Người giữ ngục vốn quý mến ông, khi đưa cho ông chén thuốc độc, y nói: "Sự thế đã vậy, xin ông rán vui vẻ coi thường nó đi". Chắc chắn là tôi đã chết điếng. Mỗi khi bạn bị chỉ trích một cách bất công, bạn nên nhớ điều này:
Nếu bạn gặp cơn túng quẫn, phải đi vay, những sổ bảo hiểm, quốc trái và sổ tiết kiệm đều là tiền ở trong túi bạn hết. Má tôi đã tìm được nó trong một trại ở Missouri. Cái thói muốn đổi thành người khác tai hại nhất ở Hollywood.