Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.
Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.
Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc.
Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Làm ơn nhanh nhanh cho.
Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.