Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Vừa lo lắng, vừa háo hức. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi.
Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Họ biểu trưng cho chính họ. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Trong công viên thì toàn ma cô. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.
Chả muốn viết tí nào. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Dù biết là tạm thời thôi.
Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Này, lấy cho chú bao thuốc. Có gì để thanh minh. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông.
Sợ không trả được? Không phải. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Mực thước và tự nhiên.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Nên cháu mới dám cãi như thế. Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó.