Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Rồi ông lại bảo: Thôi. Tiếp theo thì còn tùy.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Con người luôn biết sáng tạo. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công.
Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.
Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.
Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Đường thông hè thoáng.
Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.
Lại còn hăng nữa chứ. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Ông cụ rất phấn chấn.