Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về.
Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa.
Thế mà rồi cũng ngủ được. Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.
Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Nhưng đây là một trận bóng.