Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Cũng như với cuộc đời này. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.
Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Cậu em thế là tạm biệt rồi.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).
18 tuổi là được tự do. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.
Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.
Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.