Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.
Một số người giúp đỡ nhiều. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.
Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Và như thế, em hiện hữu. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Người rỗng như không có lực.
Ngôn từ không có gì mới. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều).