Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm.
Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.
Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Không gì tự nhiên mất đi.
Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.
Giữa đời sống và nghệ thuật. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Thấy mặt mình mát lạnh.
Bây giờ đến tiết mục bể sục. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ.
Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.