Người bảo đời là một bát sơri. Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Khóc cho vài năm tích tụ. Phải có mối quan hệ.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi.
Cháu vẫn nằm trong chăn. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Phải tập trung vào học. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Đã bảo chả thích viết đâu.
Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.