Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.
Như những lúc tôi không cần em. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi.
Bác vòng sang phía trái tôi. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.
Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài.
Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Chúng tôi mò mãi không thấy.
Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Đời sống họ không cần những sự kinh động. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi.
Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.