Như vậy, tôi xét theo quan điểm bà ta và xin lỗi bà thì bà ta cũng xét theo quan điểm của tôi và xin lỗi tôi liền. Và ông ta lấy làm ân hận vì sự đó lắm. (Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!).
000đ quảng cáo trên báo, không chắc đã quyến rũ được một số thính giả như vậy tới khách sạn ông. Trong bữa tiệc đó, có mười hai ông khách nữa mà tôi như không biết có ai hết: tôi phạm hết thảy những điều mà thường thức về xã giao để nghe trong mấy giờ đồng hồ nhà thực vật học của tôi. Vậy mà biết bao người không chịu làm theo như vậy! Người ta tưởng rằng làm cho kẻ khác nổi giận lên là sự quan trọng của người ta tăng lên.
"Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy). Khi tôi kể lại chuyện đó, một người học trò tôi hỏi: "Nhưng ông muốn cầu người đó điều chi?". Lần này hai bên đều hài lòng vì tôi đã biết trọng quan điểm của chúng.
ít lâu sau, có người kêu điện thoại nhà tôi chạy lại trả lời. rồi các ông lại đây cho tôi biết kết quả ra sao". Tôi lại đây không phải vì điện đâu, mà chỉ vì muốn mua của bà vài cái trứng gà thôi.
Sau cùng, bà hóa điên. Một kẻ sát nhân không gớm máu như vậy mà còn tự khoe: "Trái tim thương người, không muốn làm hại một ai hết!". Vị Vương hầu khôn khéo Von Bulow đã hiểu phương pháp đó là quan trọng từ năm 1909.
Bạn hãy xét mình coi đã bồi bổ được khuyết điểm nào và trong những dịp nào. (à, phải! Hãng ông giàu nhất, mạnh nhất. Chương một - Trong một cuộc tranh biện không có người thắng kẻ bại
Abraham Lincoln nói: "Ai cũng muốn được người ta khen mình". Khi chúng tôi cậy ông đi Nữu Ước, nhiệm vụ không phải dễ mà ông đã thành công được một cách đáng khen; hãng lấy làm vinh dự lắm. Đây là một thí dụ khác.
Có một số rất lớn vợ chồng mà thiệt ra không phải là vợ chồng. Đó là nguồn gốc của cảm tình, khoan dung và hoà hảo. Có đứa phải cõng mới lên nổi.
Bạn tin rằng phương pháp đó làm cho người thiếu tiền chịu trả không? Bạn tự đáp được câu đó. Ông bắt tay hai đại tướng đó nói: "Xin mời hai Ngài ngồi xuống đây, chắc hai Ngài mệt lắm". Và sự khéo léo của ông được thưởng như sau này: Một lúc sau, ông hội trưởng hỏi tôi: "à! Ông lại thăm tôi có chuyện chi?".
Vậy thì xin bạn tự lựa lấy: Một đàng thì rực rỡ thắng người ta, nhưng chỉ về phương diện lý luận; một đàng thì được người thành thật đồng ý với mình. Ông hội trưởng một nhà ngân hàng lớn ở Nữu Ước, sau khi nghe vài bài giảng của tôi, có tả rõ cách sửa mình của ông như sau này mà chính ông đã kiếm ra được từ lâu. Nhưng tôi càng lớn tuổi thì lầm lỡ càng ít đi và có khi còn muốn tự vỗ vai mình nữa.