Điều đó chứng tỏ rằng làm 1 việc gì đó (tức là đấu tranh )cho người khác là góp 1 phần tích cực cho sức khỏe và sự trường thọ. Chỉ cho đến năm 1937, khi cha mẹ ông chuyển đến vùng Mokpo trên đất liền, ông mới được đi học ở trường. Tổng thư ký Hội sinh viên tìm được cách trốn ra nước ngoài (sau 20 năm tha hương, gần đây ông ấy mới được phép trở về nước).
“Người đấu tranh cho tự do và công bằng sẽ không bao giờ thất bại. Một người kéo xe thông thường kiếm được 1,3 đến 4 USD một ngày. Chúng tôi tự chỉ định mình làm giám đốc dù lương thấp.
Có bao giờ bạn ở trong số những người đã làm mọi thứ nhưng vẫn thất bại và phân tích mọi điều bạn đã làm ra mà vẫn không tìm được kết quả hay nguyên nhân trong cuộc sống này? Đừng tuyệt vọng bởi vì nguyên nhân có thê nằm trong “một khoảng thời gian khác”. Tình trạng của họ là tình trạng kiệt sức đáng buồn. Thứ hai,không ai biết đến tôi.
Ông đồng thời còn là 1 nhà thơ nổi tiếng. Vòa tháng 6 năm 1913, ông rời Sài Gòn với ý định ra nước người tìm đường cứu nước. Một cái tên hay tuyệt! Vào thời điểm năm 1976, 60 đồng RM (16 USD) là một số tiền tương đối lớn đối với một sinh viên.
Lúc đó, tôi nghĩ tôi sẽ kkhoong bao giờ để bất kì ai nhìn tôi và nghĩ: “Cô ấy thì biết gì cơ chứ”. “Cũng như một hầm mỏ, vàng tinh khiết nhất của mỏ không thể tìm thấy trên bề mặt, những mạch giàu co nhất của nó chỉ dành cho những người có kiên nhẫn làm việc cần cù trong nhiều năm; nguồn ánh sáng tinh thần của người đó, dù đôi khi bị lu mờ, vẫn cháy đều đặn cho đên khi bằng một cách nào hay ở một nơi nào đó, mạch vàng được tìm ra”. Hết năm học thứ ba, tôi rời trường với tấm bằng cử nhân khoa học.
“Rất ít ai đi trên con đường dẫn đến thành công mà không bị một hay hai lỗ thủng”. Kết quả nghiên cứu cho thấy,hơn 1 phần 3 người trưởng thành chỉ bỏ ra 20 phút mỗi tuần để tập thể dục nhẹ và chỉ có không đến phân nửa đã từng tham gia các môn thể thao dùng nhiều thể lực. Ở đại học Oxford, ông là một sinh viên mà sự siêng năng còn vượt trội hơn cả tài năng.
Nhưng trong thời gian đó, Lee, còn gọi là Lee Cao Su, lại phát triển công ty bằng cách thu mua các nhà máy và đồn điền có nguy cơ bị phá sản. Vì thế, chúng ta xem thường những kẻ bị thất bại và nhìn những kẻ “bỏ cuộc” bằng con mắt khác hẳn. "Tôi luôn cảm thấy rất đỗi thích thú khi được thất bại đầu tiên của một ai đó "Marden nói .
Chẳng biết có phải vì tôi thất bại trong công việc không? Hãy tưởng tượng xem thế giới sẽ tiến xa như thế nào. Hầu hết chúng ta đêu có khuynh hướng nghĩ rằng đau khổ , đau đớn và các rắc rối là điều gì đó tồi tệ.
Karunanidhi tham gia chính trị khi còn là một cậu học trò 14 tuổi . Ta sẽ bị sặm nắng và thậm chí bị ung thư da! Còn nếu chúng ta đứng dưới mưa mỗi ngày thì sao? Ta sẽ bị viêm phổi và thậm chí mất cả mạng vì cảm lạnh. Tôi phải cúi gập người để chui vào một căn phòng thuê chật hẹp.
Tài năng cũng không; trên đời này chẳng hiếm những người có tài mà không thành công. Mặc dù đã vắng mặt trog ngành công nghiệp điện ảnh được 4 năm, cô trở lại và gây chú ý khi đóng cùng vai chính với Thành Long trong bộ phim “Câu chuyện của cảnh sát”: Siêu cảnh sát, bộ phim ăn khách hanhg đầu châu Á vào năm đó. Một lần nọ,khi đang điều khiển 1 buổi meeting ,người ta chuyển một mẩu tin nhắn báo rằng vợ ông đã qua đời .