Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ.
Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Hiếm người thấy đỏ mặt. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.
Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú.
Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Thua còn có năm nghìn an ủi. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Bây giờ đến tiết mục bể sục. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Cái vực của sự hỗn độn.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.
Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Hôm nay chị bạn ra viện. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.
Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình.