Không được đâu cậu ơi. Mà lại nghĩ về con người. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình.
Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Phải cạo râu đi nghe chưa. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.
Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Cười vui cho dễ sống. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.
Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Không phải điệu cười chua chát.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể.