Thôi, bác đừng xuống. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Cô gái bảo: Không. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.
Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.
Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.
Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm.
Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Bạn cũng đang ganh đua với họ.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Nguyên nhân thì rất khó xác định.