Tôi không muốn đi đâu cả. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.
Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.
Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. Nhưng mọi người thì khác. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.
Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Nhưng đó là chuyện lâu rồi.
Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa.
Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Gặp ở rất nhiều nơi.
Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Một pho tượng im lìm. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Ông lão giật thót mình: Ấm! Rồi thể hình tính sau.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.