Do không đủ tiền để trả cho họ ngay. Mặc những lời khuyên lơn, thúc giục của cha, tôi vẫn lưỡng lự không thực hiện công việc đó. Còn nếu chọn điều đúng mà chúng ta lại có khuy hướng do dự, lưỡng lự và phân vân suy tính thì chỉ khiến dịp may trôi qua mất.
Thôi, cậu hãy cố gắng đi theo một con đường của riêng mình và cầu mong cho những vị thần sa mạc sẽ che chở cậu. Một buổi chiều nọ, người nông dân nghe con bò đực phàn nàn với con lừa về công việc nặng nhọc của mình: Tôi bắt đầu tạo lập sự nghiệp của mình bằng hai bàn tay trắng.
- Đối với mỗi người đến vay tiền, tôi đều yêu cầu họ để lại một vật dụng nào đó của họ để làm bằng chứng. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau ông mơ hồ nhận ra những điều tồi tệ sắp xảy đến với mình. Có phải thế không các vị.
- Vậy là bà đã hiểu được những gì con nghĩ trong thời gian qua. Bên ngoài trời đã tối. Bỗng nhiên, cả hội trường im lặng.
– Rodan thừa nhận –Araman chỉ có thể giúp tôi làm những công việc trong cửa hàng rèn giáo mác mà thôi. Đó là vì họ đã không đánh giá đúng năng lực của mình. - Đúng thế! – Arkad trả lời.
Từ đó, sức mạnh và sự nổi tiếng của thành Babylon cũng dần tàn lụi, Theo thời gian, nó trở nên hoang phế, vắng lặng và bây giờ chỉ còn là vùng đất hoang mạc đầy gió cát. – Kobbi mở đầu bằng một câu chào thật trang trọng – Vâng! Cầu cho cái túi của anh luôn căng phồng và anh được bận rộn nhiều hơn trong xưởng làm việc. Con bò lên tiếng trước:
Tuy nhiên, nếu anh muốn giữ năm mươi đồng tiền vàng đó thì phải thật kín đáo và cẩn thận. Về nghệ thuật, cư dân Babylon đã đạt được những thành tựu rực rỡ trong kiến trúc, hội họa, dệt, thêu, chế tác vàng bạc, chế tác những đồ binh khí bằng kim loại và những công cụ dùng cho nông nghiệp. Ông không bao giờ quên thời khắc đó! Ông của cháu chính là ân nhân, là người mà ông kính trọng suốt đời.
Lúc nghe Megiddo nói như vậy, những người nông dân đó cũng chế nhạo lại các ông. Nhà mẹ ruột của bà Sira tuy ở xa nhưng đi không quá một ngày đường. Thêm nữa, mặc dù đã chung sống với nhau nhiều năm, nhưng tôi vẫn không sinh được một mụn con nào.
Tuy nhiên, Dabasir biết rõ những gì Tarkad đang nghĩ trong đầu. Bởi vì, sự giàu có sẽ mang lại hạnh phúc, sự kính trọng và cuộc sống ấm no. Cha đã rộng lượng trao cho con một túi vàng và sự khôn ngoan của cha.
Nhà mẹ ruột của bà Sira tuy ở xa nhưng đi không quá một ngày đường. – Tarkad vừa đáp vừa nhìn cái đùi dê ngon lành đang bày ra trước mặt hai người. Không biết đứa nô lệ này có thể dắt được lạc đà không?