Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.
Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Để nấu cơm cho anh ăn.
Mẹ không giúp được tôi đâu. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe.
Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.
Độ này, bố hay nhường. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó.
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.