Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn.
Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. Cũng thành thói quen rồi. Không không cần gì cần ai nữa.
Thích làm cả cái mình không thích. Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.
Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Để sống cho xong đời. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Cá với bác gái xem đội nào thắng. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Từ nay thôi hẳn đá bóng. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn.
Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm.
Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Êm dịu và hoang vắng. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.
Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy.
Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng.