Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Họ kinh doanh khách sạn. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị.
Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm - Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.
Và bản thân họ phải tự thoát ra. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Và thế là đời sống lãng phí. Con mèo lại sán vào tôi.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.
Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.
Nhất quyết phải cạo râu. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ.