(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.
Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Chắc mẹ không đi được một mình.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.
Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.