Cái bút này vỏ kín như bưng. Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Chắc hôm nay có việc gì. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Mà đời người thì có mấy đâu. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.
Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.
Lải nhải cũng là chơi. Và bon chen không bẩn, không ác. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.
Cũng không được đọc truyện nữa. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.