Và thế là đời sống lãng phí. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Màu xanh của bể bơi.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.
Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Lại nói chuyện đi đá bóng.
Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.
Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm. Mua để đến những giờ bỏ học. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.