Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ.
Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Chẳng có gì đáng bực cả. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.
Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Hắn biết vì hắn đã từng. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt.
Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Xã hội loài người thì phải như thế. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.