Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.
Nhưng tôi không quen phản đối. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Dù đôi khi như leo cột mỡ. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.
Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Tôi nhất quyết không đi. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.
Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
Bạn lại cười một mình. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Nhiễm thói ấy mất rồi.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.